Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Chậm chậm đi nhé, anh của em !!

Từ lâu em đã không muốn mình là gió, gió của lòng anh. Bởi cơn gió chỉ thoảng qua thôi, dịu mát rồi xa mãi. Em không muốn mình là nắng, nắng của lòng anh. Bởi nắng ấm áp chút thôi vì màn đêm kia lạnh lắm. Với em anh huyền ảo và vô định, anh không là mãi mãi, không thuộc riêng em. Em biết trái tim anh là trọn vẹn nhưng cách yêu của anh thì không vẹn tròn. Cuộc sống bộn bề để anh và em cứ cuồng xoay theo đó. Em đã đứng lại và lạ lùng nhận ra, ta có còn yêu nhau?

Thời gian với anh thật hiếm hoi và dĩ nhiên với em cũng hiếm hoi như thế. Em không muốn nhận điện thoại của anh trước cuộc hẹn nào vì em biết rằng đó là lời xin lỗi: “vợ à! Chồng không đến được rồi. Đừng giận nha”; “hôm nay chồng có việc đột xuất, thứ lỗi cho chồng”.

Em không trách anh nếu như những lời xin lỗi ấy không quá nhiều, những lỡ hẹn không quá thường xuyên như vậy. Dù em đã bỏ qua tất cả để thông cảm cho anh. Nhưng gió dường như cuốn trôi lời hứa để anh không nhớ đến em. Không nhớ cuộc hẹn, không nhớ ngày đặc biệt và vô tình bỏ rơi em trong cái ngày mà phụ nữ ai ai cũng được tặng hoa, được thương yêu nhất. Anh để em hụt hẫng vô chừng, đã khóc tủi thân nhiều lắm...

Anh là người cầu tiến, đam mê công việc và có ước mơ thật lớn. Và em yêu anh, cảm phục anh cũng vì điều đó. Nhớ những ngày đầu yêu nhau, lúc đó cả hai đứa còn là sinh viên. Khoảng thời gian ấy thật đẹp, cùng anh ngắm sao, hát cho anh nghe ở nơi cao nhất của tòa nhà. Em nhìn thấy thành phố nhộn nhịp ánh đèn và nguyện cùng anh chung ước mơ thành đạt. Nhưng rồi sau những ý nghĩ ấy cho đến hôm nay em mới nhận ra rằng có những thứ còn quí giá hơn những điều mình muốn có. Thật đơn giản một lời yêu thương trước khi đi ngủ hay kề vai nhau những lúc khó khăn. Chỉ để thấy ấm áp những lúc ta mềm yếu nhất.

Anh đã mặc em khóc một mình lâu rồi. Từ lâu anh không biết khi nào em buồn hay khóc nữa. Anh quá bận rộn. Khi em nghe bài hát “chậm chậm đi nhé”. Em thực sự thấy hai đứa mình nên thế. Anh hãy sống chậm lại hơn, một chút thôi, để em còn thấy mình được quan tâm, để thấy ta là của nhau. Lời yêu thương “vợ -chồng” ta gọi nhau nghe ấm áp lắm. Em muốn nghe nhiều hơn nữa nhưng không phải là “vợ thứ lỗi cho chồng” đâu. Anh nhớ nhé ! (st)

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Thuở thiếu thời

Như những đám trẻ nhà nghèo ở nhiều miền quê khác, chúng tôi, sau những buổi học lại lao vào phụ giúp công việc đồng áng cho gia đình. Vì còn bé nên công việc chính của chúng tôi là chăn trâu - làm bạn với trâu..

Thuở còn cắp sách đến trường làng, mỗi lần tan học, để về nhà, tôi cùng đám bạn phải đi bộ hết một đoạn đê dài chi chít cỏ: cỏ ngập lối đi. Ghét cực kỳ. Những lúc ấy chỉ mong có một con đường lát gạch tử tế đi cho sướng chân!

Nhưng khổ nhất là lúc mùa mưa lạnh, cữ cuối đông đầu xuân. Buổi sớm mai thức giấc tới trường, áo không đủ ấm và chân không giầy, qua miền cỏ, những đôi chân trần bé nhỏ sước sát, thâm tím vì lạnh, vì những lá cỏ sắc như dao cứa vào. Tê tái. Cứ thế tuổi thơ, những mùa rét buốt đi qua, lúc nào không hay, những đôi chân lớn dần, lì lợm. Cỏ cúi rạp nhường bước chúng tôi. Đến mùa ấm áp, quãng cuối hạ đầu thu, mảng đê dài biến thành một màu đỏ rực. Lúc này, cỏ đã úa dần vì nắng gắt, khô khan; cũng để trơ ra những mảng đất đỏ bụi bặm chạy lòng vòng bên sông. Chiều chạng vạng, ánh mặt trời yếu ớt rọi những tia nắng cuối cùng - loang lổ bờ đê, xiên qua mảng mây đa màu, một bức tranh hỗn độn đầy màu sắc hình thành. Và chúng tôi tha hồ tưởng tượng!

Như những đám trẻ nhà nghèo ở nhiều miền quê khác, chúng tôi, sau những buổi học lại lao vào phụ giúp công việc đồng áng cho gia đình. Vì còn bé nên công việc chính của chúng tôi là chăn trâu - làm bạn với trâu. Mang tiếng đi chăn trâu nhưng cứ cho trâu ra đến bờ đê, cả lũ lại thả rông. Để mặc đàn trâu chăm chỉ cặm cụi tìm kiếm thức ăn - có lúc những con trâu ấy ngoạm một đường dài vào ruộng lúa đang thì!. Và lũ chúng tôi tranh thủ săn tìm cỏ gà chơi chọi. Những cây cỏ gà xù xì, lua rua trông rất ngộ. Những chú nào thân đanh lại cứng cáp, dẻo dai sẽ là những chú cỏ gà có sức chiến đấu khoẻ nhất. Để mặc tháng ngày trôi qua, hết mùa cỏ gà này đến mùa cỏ gà khác tuổi thơ chúng tôi sống trong những công việc, sinh hoạt, thói quen đầy ắp hồn quê.

Rồi mặc kệ cho thiếu thốn, khó khăn hành hạ, theo thời gian, chúng tôi cứ lớn dần lên. Lạ thay, đứa nào cũng rắn rỏi khoẻ mạnh. Chân trời mới rộng mở.

Bây giờ thành phố trở nên chật chội. Người ta tận dụng từng cm đất một để xây nhà ở hoặc làm một việc gì đó ra tiền. Chứ có dở hơi mà trồng cỏ - bỏ không - để ngắm. Vì thế nếu có “kẻ điên nào” còn sót lại muốn thả mình trong cỏ, muốn trở về thời hoang dại, một chút thôi, cũng thật khó khăn. Trong công viên ư. Đó là nơi dành cho những đôi tình nhân. Ra ngoại thành ư. Những bãi cỏ đã sắp sửa thành khối sắt thép, xi măng. Thì về quê vậy. Thời gian đâu; vả lại quê bây giờ, cỏ đã vào “quy hoạch”.

Vậy thì người ta chơi cỏ, hoà với cỏ bằng cách nào?

Có lần đến chơi nhà người bạn, bước vào phòng khách, thấy một lọ hoa tươi. Xen lẫn với hoa là những nhánh cỏ bông lau nhiều màu; màu tím, màu xanh, màu vàng… Những màu ấy là do con người tạo nên - để đáp ứng cái thú chơi cầu kỳ, đa dạng của nhau. Cỏ trong nhiều ngôi nhà, giờ không chỉ điểm tô thêm vẻ đẹp, quan trọng hơn, nó còn đưa con người ta gần gũi với thiên nhiên; qua đó gìn giữ, thanh lọc những mảng không gian bụi bặm. Những bông cỏ này, cậu mua ở đâu vậy? Ngoài phố rất nhiều…

Từ thân phận của loài hoang dại, có tới không biết bao nhiêu lần bị con người ruồng rẫy, vứt bỏ, thế mà cỏ, theo thời gian, vẫn được nâng niu, chăm sóc.

Hoặc nếu không có thời gian đi tìm cỏ, hay vô tình để mùa cỏ trôi qua, hãy thử ra phố nhé; thể nào cũng bắt gặp những gánh hàng cỏ lang thang, rong ruổi trong chiếc xe đạp cũ kỹ trên đường. Bằng nhựa, trông rất lạ lẫm. Và khi khéo léo sắp xếp, căn phòng của bạn sẽ trở nên hài hoà, quyến rũ vô cùng.

Thôi đành, chơi như thế cũng thú…

Đấy, cỏ làm đẹp cho người. Để rồi cỏ muốn con người yêu thương, che chở mình.

Để rồi cùng nhau cất lên tiếng hát: Cỏ xanh êm ái mọc trên lối đưa bước chân em về… (st)
Herbal Breast Enhancement
Natural Colon Cleansing